5 Ngày Tôi Tắt Điện Thoại, Rời Con, Bay Về Học Thầy Phạm Thành Long — Và Điều Tôi Mang Về Không Phải Một Mẹo Bán Hàng

Viết bởi

trong

Có thể bạn đang đọc những dòng này giữa một ngày rất bận.

Điện thoại vừa rung. Một tin nhắn công việc chưa trả lời. Một đứa con đang gọi. Một danh sách việc dài hơn cả buổi tối của bạn. Và ở đâu đó rất sâu, có một câu hỏi bạn cố không nghĩ tới: “Mình làm nhiều đến thế này… để làm gì? Sao càng làm, mình lại càng thấy đuối?”

Tôi hiểu cảm giác đó. Vì cách đây ít hôm, tôi cũng đứng đúng chỗ bạn đang đứng.

  Quyết định rời đi

Tôi rời Sài Gòn. Rời công việc đang chạy. Rời cả các con.

Nói ra thì gọn, nhưng bạn làm mẹ, bạn làm chủ, bạn sẽ hiểu ba chữ “rời các con” nặng thế nào. Buổi sáng hôm ấy, tôi tắt điện thoại — không phải để nghỉ, mà để chọn. Chọn năm ngày không công việc, không liên lạc bên ngoài, không một thứ vướng bận nào được phép chen vào.

Năm ngày, tôi đắm mình trong một lớp học.

Không phải một lớp học bình thường. Năm trăm con người từ mọi miền tổ quốc, và cả những người bay từ nước ngoài về, ngồi chung một khán phòng. Năm trăm người ấy đều đã gác lại việc riêng, cửa hàng riêng, gia đình riêng — để nghe một người: thầy Phạm Thành Long.

Bạn hãy dừng lại một giây và hình dung. Năm trăm người trưởng thành, ai cũng có việc phải lo, ai cũng biết một ngày vắng mặt đáng giá bao nhiêu — vậy mà tất cả cùng chọn ngồi đó. Điều gì khiến người ta làm vậy?

Câu hỏi đó, chính tôi cũng mang theo khi bước vào.

Có một chi tiết về thầy khiến tôi tin ngay từ đầu. Thầy Phạm Thành Long vốn là một luật sư sở hữu trí tuệ (intellectual property) — một nghề của sự chặt chẽ, của logic, của từng con chữ phải chính xác. Thầy đã có tên tuổi trong nghề luật trước khi chọn bước sang con đường đứng lớp, truyền lại cách nghĩ cho người khác. Một người dám rời vùng an toàn của chính mình để đi dạy người khác cách bứt phá — với tôi, đó đã là một bài học, trước cả khi thầy nói câu đầu tiên.

  Điều tôi tưởng mình sẽ học — và điều tôi thật sự học được

Thú thật, ban đầu tôi nghĩ mình đến để lấy mẹo. Vài chiêu chạy quảng cáo (ads). Vài công thức viết bài cho hút. Vài thủ thuật để bán được nhiều hơn.

Tôi đã nhầm. Và tôi biết ơn vì mình đã nhầm.

Thứ thầy trao không phải một cái mẹo. Thầy trao cho tôi một tư duy — cách nghĩ về việc mình đang làm, khác hẳn cách tôi vẫn nghĩ suốt bao năm.

Cái tên của nó là IPS — Internet Power System (Hệ thống Sức mạnh Internet). Nghe thì to tát, nhưng lõi của nó lại là một câu hỏi rất đời: Tại sao bạn phải tự tay làm đi làm lại mọi thứ, mỗi ngày, đến kiệt sức — trong khi bạn có thể xây một hệ thống làm việc đó thay bạn?

Thầy dạy tôi cách nhìn cả việc kinh doanh như một cỗ máy có mắt xích:

  • Nội dung (content) kéo người lạ đến gần.
  • Đa kênh — Facebook, YouTube, TikTok, blog… — mỗi nơi là một cánh cửa.
  • Thu hút khách tiềm năng (lead) rồi nuôi dưỡng bằng email, kiên nhẫn, đều đặn.
  • Và cuối cùng, trang bán hàng làm nốt phần chốt.

Từng mảnh ấy, trước đây tôi vẫn làm — nhưng làm rời rạc, làm bằng sức người, làm xong lại thấy trống. Thầy cho tôi thấy: khi ráp chúng lại thành một hệ thống chạy được, tôi không còn phải cắm mặt làm nhiều hơn. Tôi được làm chủ — chứ không làm nô lệ cho chính công việc của mình.

Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy nhẹ.

  Làm một người dùng AI trong kỷ nguyên AI

Nhưng có một điều nữa, và với tôi nó mới là phần khiến năm ngày này đáng giá cả một chặng đường xa.

Thầy dạy tôi cách làm một người dùng AI (trí tuệ nhân tạo) trong kỷ nguyên AI.

Chúng ta đang sống ở một khúc quanh. Bạn cảm nhận được điều đó, phải không? Cái cảm giác lờ mờ rằng thế giới đang chuyển rất nhanh, rằng nếu mình đứng yên thì ngày mai mình sẽ bị bỏ lại. Cảm giác ấy dễ làm người ta hoảng.

Thầy không dạy tôi hoảng. Thầy dạy tôi cầm lấy công cụ.

AI, theo cách thầy nói, không phải thứ đến để thay thế bạn — nó là bộ não thứ hai của bạn. Nó nghiên cứu cùng bạn, viết cùng bạn, nghĩ cùng bạn. Người biết dùng nó không phải người giỏi nhất, mà là người chịu học cách đặt câu hỏi đúng và biết mình muốn gì. Trong tay một người có tư duy hệ thống, AI biến một mình bạn thành cả một đội.

Tôi bước ra khỏi khán phòng với một niềm tin mà trước đó tôi không có: kỷ nguyên này không đến để loại bỏ tôi — nó đến để ai chịu học sẽ đi nhanh gấp nhiều lần. Và tôi chọn là người chịu học.

  Cái giá và món quà

Tôi sẽ không giấu bạn phần khó.

Có những buổi tối trong năm ngày ấy, tôi nhớ con đến quặn lòng. Có lúc tôi tự hỏi mình rời xa mọi thứ như vậy có đáng không.

Bây giờ, khi ngồi viết những dòng này, tôi biết câu trả lời. Đáng.

Bởi vì thứ tôi mang về không nằm trong một cuốn vở. Nó nằm trong cách tôi nhìn — nhìn công việc, nhìn thời gian, nhìn chính mình. Và cái đó thì đi theo tôi suốt đời, chứ không hết hạn sau một mùa.

Điều tôi học được từ thầy Phạm Thành Long, nếu phải rút lại còn một câu, thì là thế này:

Bạn không cần làm nhiều hơn. Bạn cần xây một hệ thống — và học cách cầm lấy công cụ của thời đại — để đời bạn rộng ra, chứ không phải để bạn nhỏ lại trong đống việc.

Tôi viết bài này không phải để khoe mình vừa đi học ở đâu. Tôi viết vì tôi biết, đâu đó, có một người đang mệt đúng kiểu tôi từng mệt — và đang phân vân có nên bước ra khỏi vòng quay quen thuộc để học một điều mới hay không.

Nếu người đó là bạn, tôi chỉ muốn nói: có những chuyến đi bạn phải rời khỏi tất cả, để mang về một thứ đủ sức thay đổi mọi thứ còn lại. Với tôi, năm ngày ở IPS 16 là một chuyến đi như vậy.

Còn hành trình biến những gì tôi học được thành hệ thống thật, sản phẩm thật — tôi đang đi, từng ngày một. Tôi sẽ kể bạn nghe ở những bài sau.

👉 Bạn muốn biết người thầy đứng sau hành trình này là ai? Tìm hiểu thêm về thầy Phạm Thành Long.

Bài viết là trải nghiệm và cảm nhận cá nhân của tôi sau khóa học, không phải lời quảng cáo hay cam kết thay cho chương trình. Mỗi người một xuất phát điểm, kết quả sẽ khác nhau. Nếu bạn quan tâm tới việc học, hãy tìm hiểu trực tiếp từ nguồn chính thức để tự đưa ra quyết định phù hợp với mình.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *